VN88 VN88

Anh móc lồn làm em đau quá – Truyện 18+

Sấm chôp đã bởt, cơn mưa cũng từ từ muốn tạnh. Tôi bỗng cảm thấy lạnh nên lo tìm quần kiếm áo mặc vào. Nhìn qua thấy ông Vạn Lý nằm như chết mà chán ngán và tiếc tại sao mình lại gặp địch thủ quá tệ như vậy.

Thấy tôi lo mặc quần áo, ông Vạn Lý lồm cồm bò dậy ôm tôi thầm thì:
– Mến cho anh xin lỗi, anh không muốn như vậy đâu, anh không tự kiềm chế được mình.
Tôi không nói tiếng nào quay mặt nhìn ra ngoài mưa. Ông tường là tôi giận bèn sụp xuống. Ông quì gổi, mặt úp vào bụng tôi mà năn nỉ:
– Mến đừng giận anh nhe, anh sẽ không làm như vậy nữa đâu. Anh yêu em lắm, em đừng bỏ anh nghe em. Em muốn anh làm gì anh cũng sẵn sàng hết.

Tôi tự hỏi mình tôi muốn gì ở ông ta đây? Nhìn ông ta thút thít như một đứa bé, tôi không thể nào tin được ông là soạn giả nổi tiếng, không thể nào tin đưòc ông ta đáng tuổi chú tôi. Ông nhu nhược, bất lực quá hèn gì vợ ông chẳng bỏ ông đi theo một thằng kép hát nào đó. Tự nhiên tôi lại thấy buồn cười. Tất cả những lãng mạn, mơ mộng trong tôi tan biến, cuối cùng thì cũng chỉ có bao nhiêu đó thôi.

Qua ngày hôm sau tôi di học mà đầu nhức như búa bổ. Ngồi trong lớp mà cứ nghĩ dâu đâu. Bao nhiêu người đàn ông đã qua đời tôi rồi sao tôi chưa tìm thấy cái cảm giác mà tôi đọc trong các truyện tiểu thuyết. Người ta yêu nhau say đắm, sống chết vì nhau, bao giờ tôi mới yêu như vậy đây ?

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.