VN88 VN88

Anh móc lồn làm em đau quá – Truyện 18+

Nghc thãy nói tới đó nưôc mắt tôi bỗng dàn dụa lăn dài trên má. Thầy rút trong túi ra chiếc khăn tay thơm mùi dầu thơm đưa cho tôi lau nước mắt. Thầy tiếp:
– Thôi đờng khóc nữa, thầy đi rồi thầy về chứ có đi luôn đâu mà buồn… Mến ráng học đi… khi nào trở thành ca sĩ nhớ đừng quên thầy, khi nào gặp thầy giữa đám đông nhớ chào hỏi để thầy được hãnh diện với ngưởi ta nghe Mến…
Đang còn muốn khóc nữa nhưng nghe tới vụ ca sĩ tôi bỗng tức cười nhìn thầy rồi nói:
– Em sợ quá rồi, chắc không dám thi hát nữa đâu, mới một lần mà xém chết rồi còn gì nữa dâu mà ham!
– Em lo gì, kỳ tới đi thi hát thì nói chú Tư đừng đi Cyclo máy nữa kêu Taxi mà đi cho chắc ăn…
Thôi, chắc em không dám làm ca sĩ tân nhạc đâu, chú em có quen vởi một ông soạn giả cải lương nổi tiếng, chảc kỳ hè này em sẽ theo ổng đi hát thử xem có khá không.
Thầy nhìn tôi vôi ánh mắt đầy lo lắng:
– Thầy thấy làm ca sĩ tân nhạc thì ít vất vả và ít nguy hiểm hơn, còn đi bên cổ nhạc thì phải theo đoàn hát đi trình diễn rày đây mai đó, ngủ đình ngủ chợ nhiều phức tạp lắm, thầy thấy em theo không nổi đâu…

Nói dứt không đòi tôi trả lời thầy đưa tay chỉ những món ăn trên bàn nói:
– Thôi chuyện ca sĩ để đó bàn sau, bây giờ ăn cái đã không thôi nguội đồ ăn hết.
Vừa nói thầy vừa cầm chai nlợu tây lên rót vào hai ly thùy tinh nhỏ xinh trong vắt rồi cầm lên đưa cho tôi một ly nói:
– Trước tiên uống một ly nlợu chát để chia tay cái đã có chút niợu cho buổi tiệc nó ấm hơn.
Tôi rùn vai le lưỡi đưa tay cầm ly rượu nói:
– Em đâu có uống được rượu, say thì sao thầy?
Thầy nhìn tôi trấn an:
– Rượu này nhẹ lắm không say đâu, chỉ đủ làm cho má em hồng hồng thêm một chút thôi.
Vừa nói thầy vừa gắp miếng đồ ăn bỏ vào chén tôi rồi tiếp:
– Thầy mua thức ăn này ngoài tiệm Huê Liên đó, toàn những món hạng nhứt của tiệm đó, mình vừa nói chuyện vừa ăn không thôi thức ăn nguội hết mất ngon.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.