VN88 VN88

Truyện 15+ học sinh em chịu hết nổi rồi … anh mau đút vô đi

Cảm giác là lạ, khoan khoái khiến biết bao nhiêu ý nghĩ đen tối đến trong đầu tôi. Dường như quên đi tôi là ai và miễn sao cho đỡ lạnh, lúc này Ngọc không ngại đã choàng hai tay ôm thật chặt thắt lưng tôi và nàng cố ngồi sát lại, thành ra lúc này cả hai trái đào tiên của nàng cứ ép chặt lấy lưng tôi, đầu nàng cũng dựa trên lưng tôi. Thôi thì biết bao nhiêu cái cảm giác dâng lên trong tôi lúc bấy giờ. Chúng tôi với cái tư thế như thế này nếu có ai nhìn thấy chắc chắc sẽ bảo nhau đây là một cặp tình nhân không hơn không kém. Nhưng tôi biết trời mưa tầm tã thế này, mọi người ai nấy, đua nhau mà chạy cho mau để về thật sớm chứ đâu còn thảnh thơi mà suy nghĩ mà nhìn những cặp thật tình tứ trong mưa như chúng tôi hiện giờ. Có lẽ vì thế đã làm cho Ngọc không ngại mà càng …tình tứ với tôi hơn.

Mặc cho tiếng mưa to, tôi cũng cố trò chuyện với Ngọc để biết xem nhà nàng ở đâu. Tôi chỉ nghe tiếng trả lời yếu đuối của Ngọc hình như nhà nàng ở rất xa ..rất xa đâu đó trong khu Tam Hà thì phải. Nếu tính đường đi tới đó thì có lẽ nhà tôi cũng cách nhà Ngọc gần cả 30 phút là ít.

Chạy một hồi thì cũng đến nhà tôi nằm gần đường ray xe lửa (gần nhà sách Thủ Đức mà trước kia là rạp hát Đại Lợi cũ). Trời mưa thế này, các nhà hàng xóm cũng tắt đèn đi ngủ sớm rồi cho nên cũng khó mà có ai nhìn thấy cặp tình tứ của chúng tôi lúc này. Tôi dừng lại trước nhà tôi và báo cho Ngọc biết đây là nhà tôi. Ngọc cục cựa, hơi xích ra tí. Tôi luyến tiếc vì cặp vú nàng đã rời khỏi lưng tôi, mau chóng tôi vội mở cửa và mời Ngọc vào bên trong.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.