VN88 VN88

Truyện địt nhau của vua chúa ngày xưa có phim cổ trang

Bàng Quyên nhíu mày nhớ lại cuộc đối thoại cùng Ngụy Tráng thái tử, nhị công tử Ngụy Minh được cử trong chuyến đi sứ Tống vừa qua chỉ nhằm mục đích là ngăn chặn ý định nghị hoà của Tôn Tẫn. Vậy mà… nhị công tử Ngụy Minh lại tỏ ra mau mắn còn hơn Tôn Tẫn trong việc ký hòa ước, chẳng ra làm sao cả! Công tử Ngụy Minh xưa nay tỏ ra là một người dễ sai bảo, thái tử Ngụy Tráng từng ngỏ ý với Bàng Quyên là sẽ giao toàn bộ quân đội cho Ngụy Minh, song sau lần đi sứ về thái tử cũng lắc đầu ngao ngán.

Bàng Quyên biết rõ chuyện gì đã xảy ra với công tử Ngụy Minh tại nước Tống, còn chi tiết thì chỉ có nhị công tử là rõ hơn ai hết…

Ngụy Minh không buồn trở mình khi nghe tiếng một trong hai cô tỳ nữ từng làm đệm thịt cho gã đêm qua:
– Bẩm công tử, tỳ nữ vừa nhận được thiệp mời của Nhất Sắc Tàng Đao tướng quân gởi ngài ạ.
– Ngươi đọc to lên cho ta nghe đi, còn cô kia thì lại đây mà bóp chân cho ta.
Một chân gác lên cặp đùi mủm mĩm săn chắc của một tỳ nữ khoảng 17 tuổi đang gò lưng nhẹ xoa từ đầu gối trở lên đến rún, một tay khẽ vỗ lên bờ mông của cô tỳ nữ đang đọc thiếp gởi – Ngụy Minh lim dim nằm nghe:
“… TạI hạ là Nhất Sắc Tàng Đao đại tướng quân Tống quốc, nghe đồn quý Ngụy công tử có ngón võ Loạn Dương Kiếm pháp lừng danh Trung Nguyên. Nay nhân dịp công tử đang thăm bỉ quốc, tại hạ muốn mở rộng tầm kiến văn, mong công tử vui lòng chỉ giáo…”.
Ha… ha… ta sẵn sàng nhận lời khiêu chiến của hắn, ngươi mau truyền lại lời hồi đáp của ta!
Ngụy Minh được dẫn vượt qua một quảng trường lớn, gã tưởng đã đến nơi, không ngờ hai cô tỳ nữ dẫn đi tiếp vào một thạch thất lớn kế bên.

Bốn chiếc chân đèn lớn đặt ở bốn góc đại sảnh hắt ánh sáng vào một thiếu nữ đang cúi sấp mình qùy ngay chính sảnh. Cả thân hình cô gái phủ phục xuống, mặt nàng chỉ hơi ngẩng lên đủ cho Ngụy Minh thấy được chân diện nàng.
Gã đứng dạng chân trước mặt nàng, nhạt nhẽo hỏi:
– Nàng là ai?
– Loan Đơn là muội muội của Tử Hãn huynh.
– Vậy nàng là công chúa Tống quốc ư? Nàng có việc gì cần đến ta, tại sao nàng qùy gối trước mặt Ngụy Minh?!
– Bỉ quốc binh yếu tướng hèn, nam nhân không ai dám chạm mặt Ngụy công tử! Tiện thiếp xuất thân từ hoàng gia nước Tống, bất đắc dĩ mặc nhiên nhận mình là công chúa.
– Vậy ta nghe Nhất Sắc Tàng Đao đại tướng quân quý quốc muốn gặp ta mà! – Giọng Ngụy Minh trở nên khe khắt, gã đã chuẩn bị kỹ cho lần chạm mặt này. – Hắn ở đâu?

Loan Đơn ngẩng mặt lên nhìn Ngụy Tráng rồi cúi mặt lí nhí trong miệng: – Nhất Sắc Tàng Đao tướng quân là hư danh mọi người gượng gán cho tiện thiếp, tiện thiếp nào dám tự xưng.
Dầu đã trù liệu kỹ các tình huống có thể xảy ra, nhưng đây là lần đầu tiên Ngụy Minh gặp trường hợp này. Gã há hốc mồm la to:
– Nàng nói cái gì vậy? Ta nghe không lầm chứ, nàng chính là Nhất Sắc Tàng Đao đại tướng quân? Đàn ông Tống quốc trốn đâu hết rồi!

Lưng cô gái càng ở tư thế mọp xuống hơn, chẳng biết làm sao lúc này lại tiến tới sát mũi giày của Ngụy Minh. Khoảng cách quá gần – gần đến nỗi chỉ cần nữ tướng Loan Đơn ngẩng lên một thoáng là chắc chắn cái đầu của nàng phải đụng ngay khối u ngày càng nổi chụ ụ lên giữa háng Ngụy công tử.
– Với võ công của mình, nàng định dùng cách thức giao đấu như thế nào cùng ta?
– Tiện thiếp trộm nghe Loạn Dương Kiếm pháp ngoài việc đem tung hoành giữa sa trường trận chiến, vốn có thể sử dụng trong chốn phòng the. Nhất Sắc Tàng Đao của thiếp cũng vậy, tổ truyền xưa là một môn võ chỉ truyền cho nữ nhân hoàng tộc. Tướng quân cùng tiện thiếp, mỗi người hãy sử dụng võ công của mình mà giao đấu ở đây cũng được.

Loan Đơn vừa nói vừa khẽ kéo trễ ngoại y mình xuống, đôi vai trần từ từ lộ ra. Ánh đèn chập chờn càng lên nổi bật làn da trắng nõn của người thiếu nữ.
– Được thôi, ta hãy cùng nàng giao đấu. Nhưng điều kiện thế nào?
Giọng của Ngụy Minh đã trở nên gấp gáp hơn lúc mới vào thạch thất, vẫn cái cách nói dịu dàng như rót mật vào tai – Loan Đơn hé một nụ cười ru hồn:
– Nếu tướng quân thắng thì tiện thiếp nào dám có điều kiện – thân phận thiếp từ đây do tướng quân toàn quyền định đoạt. Nếu tiện thiếp may mắn được tướng quân nhượng cho nửa chiêu, tiện thiếp chỉ mong Ngụy quốc cho ký hoà ước cùng tiểu Tống, nguyện hứa từ nay không bao giờ xâm phạm bờ cõi.
Gã vừa nói vừa từ từ lột bỏ ngoại y của Loan Đơn. Chiếc yếm hồng mỏng tang không đủ che hết cặp tuyết lê căng tròn của nàng, mà còn tạo thêm sức quyến rũ mời gọi cho Ngụy Minh, Loan Đơn thì mãi im lặng.

Gã nhìn thân thể của Loan Đơn, mà trong bụng nôn nao một thứ cảm giác thật khó tả khi thấy những đường cong cơ thể người thiếu nữ đập vào mắt mình. Ngụy Minh cởi nốt chiếc yếm trên người Loan Đơn, đôi vú trắng nõn chọc thẳng vào mắt gã như chọc tức: Hãy bóp đi! Hãy vò xéo đi! Sao cho tuôn sữa ra thì thôi! Đúng là một hấp lực lạ thường, đứng trước nó nhiều gã đàn ông thật khó kiềm chế được đôi bàn tay lắm tật của họ, nhị công tử nước Ngụy cũng không là trường hợp ngoại lệ.
Loan Đơn vẫn đứng nhìn gã, đôi mắt ướt át của nàng như ngây thơ, thuần khiết và khuất phục trước gã. Chính ánh mắt đó càng khiến Ngụy Minh thêm phấn khích, cái vẻ được tự tôn của một chủ nhân trước một nô nữ trung thành biết hầu hạ.

Gã cởi nốt chiếc váy trên người Loan Đơn, tấm lụa mỏng tang tuột chậm xuống hai gót chân nàng. Ngụy Minh vẫn lầm lỳ nhìn vào mắt nàng, nhãn quan gã cũng tuột theo tấm váy lụa – nhìn thẳng xuống hạ thể Loan Đơn. Có lẽ để

giảm bớt luồng máu đã chạy giần giật trong người, gã công tử phải làm một động tác gì đó… Ngụy Minh cộp mạnh vào đôi vú Loan Đơn, vuốt ve mơn trớn rồi lần xuống bên dưới. Gã cảm nhận được sự run rẩy và rạo rực của người thiếu nữ, chính những rung động này càng khiến Ngụy Minh thêm căng thẳng.

Ngụy Minh khẽ giật lấy dây lưng quần mình cho nó rớt xuống, một động tác thuần thục đến nỗi khiến người đối diện cảm thấy bình thường giống như một cái khoát tay, nhíu mày đơn giản. Ngụy Minh đưa hai tay mình vào giữa háng Loan Đơn bạnh chân nàng ra, lặng lẽ thọc mạnh dương cụ “bé bỏng” của mình vào cái nơi cần phải vào. Cả hai cùng trong tư thế đứng, cả thân thể người thiếu nữ quặt quà quặt quại trong vòng tay Ngụy Minh. Tóc tai cô gái bung xoã ra vì không chịu nỗi được nhịp độ lắc lư của cái đầu, gã nghe những tiếng rên rĩ nho nhỏ phát ra từ cái miệng xinh xắn của Loan Đơn để rồi tạo nên một sự bùng nổ dữ dội trong vị công tử nước Ngụy cho đến khi mệt lã nằm lăn ra bên cạnh nàng.

Ngụy công tử đã ra tay tấn công Nhất Sắc đại tướng quân Tống quốc, cuộc giao tranh giữa hai bên tuy âm thầm mà quyết liệt. Một bên tha hồ đâm! thọc! quét ngang! đẩy dọc! Tiến thẳng vào trung quân địch! Bọc hậu vào hậu (môn) quân địch. Ngụy Minh không hỗ danh từng là một mãnh tướng. Nhất Sắc Tàng Đao đại tướng cứ mềm nhũn như bông đón đỡ qua từng hiệp, thật tội nghiệp! Nhưng lạ thay!… Ngụy công tử chợt khụy xuống mất rồi, càng lạ hơn nữa: kẻ bại trận đang lim dim sảng khoái, khuôn mặt gã không một chút xấu hổ buồn bã.
Trận giao đấu trong thạch thất không biết đã diễn ra đến hiệp thứ mấy, trống điểm canh đã đôi hồi khoan dục, hai đối thủ chưa phân thắng bại. Lần này thì Ngụy Minh công tử đang nằm duỗi dài dưới sàn gạch còn Loan Đơn thì cỡi lên trên người gã. Thì té ra trong chuyện này, cái việc hoán chuyển giữa ngựa và kỵ sĩ là bình thường, người có thể là ngựa và ngựa đôi khi có thể làm kỵ sĩ – vấn đề ở chỗ là ai dẻo dai hơn ai mà thôi. Hai người hoàn toàn trong tư thế loã lồ, chẳng có lấy một mảnh vải che thân.

Sáng hôm sau, đôi mắt Ngụy Minh khác hẳn những ngày mới đến nước Tống. Nó không còn ngời sáng của một dũng tướng vương tử từng làm cho ba quân nước Tống mới nghe danh mà phải rùng mình, thay vào đó là ánh mắt lờ đờ tụt sâu trong một cái hốc trũng thâm đen. Dáng đi của gã cũng muốn cáo tố gã vừa dứt một cơn bạo bệnh. Tôn Tẫn liếc khẽ thì biết nguyên nhân căn bệnh của gã công tử; chỉ có Giang Ất thì thắc mắc mãi vì đã có hỏi thăm nhưng Ngụy Minh cứ nhất mực ậm ừ, nhếch mép cười nói lảng sang việc khác.

Ngụy Minh đã thất trận, hai đầu gối gã bắt đầu nhức mỏi, hai chân liêu xiêu bước trên mặt đất mà chẳng khác người đang lướt trên mây. Tứ chi gã bủn rủn, chỉ mỗi cái của nợ to tướng kia thì không chịu teo lại, nó cứ đánh tòng teng theo một bước chân của gã.

Vốn dĩ là nước nghèo yếu, nhằm ngăn chặn chiến tranh từ xa thì phải nắm rõ thực trạng lân bang. Việc đó xưa nay nước Tống luôn làm tốt. Phần lớn các thông tin thu thập được là nhờ vào công sức của nhiều thành viên trong đội Hoa Nam Điệp báo. Đây là một đội quân tinh nhuệ, thành lập từ những đợt tuyển chọn ngặt nghèo. Các thành viên của nó thì có đủ hạng người: giàu, nghèo, dốt, giỏi; ngoại hình cũng đa dạng: cao, lùn, mập, ốm, đẹp, xấu. Có gã thì phất phơ tối ngày như một lãng tử, có tay thật thà chất phác có phần hơn thằng bờm nhà quê, còn những tên phong lưu nửa công tử nửa nông dân thì vô số. Giữa cái tập thể đa sắc, đa chủng như vậy bọn họ chỉ có một vài điểm chung: các thành viên Hoa Nam Điệp báo là những tay đàn ông lão luyện tình trường và cực kỳ thông minh. Sử dụng nữ sắc là phương cách bình thường ai cũng biết nên khó mà qua mắt địch quốc, dùng nam kỹ là biến chiêu xuất phát từ Tống quốc. Bằng tiền bạc, kỹ năng riêng, nhờ vả… kể cả bạo lực khi cần thiết, các thành viên Hoa Nam Điệp báo xâm nhập vào khuê phòng cách mệnh phụ phu nhân, các tiểu thư cành vàng lá ngọc mà hành động. … Trong bọn họ rặt không thấy những khuôn mặt Phan An, Tuấn Ngọc, họ chỉ là những nam nhân cực kỳ duyên dáng.

Hơi thở của Diên Thụy – m ột thành viên đội Hoa Nam Điệp báo – phả nhẹ vào gáy Tuyết Liên. Cảm giác là lạ từ những làn hơi của Diên Thụy đem lại khiến sắc diện nàng ửng đỏ.
Nàng ngoạm ngay lấy cặp ngọc hành của Diên Thụy, thì ra là như vậy: sĩ diện là cái khách sáo bề ngoài khi hai kẻ khác phái chưa tuột quần nhau ra, còn khi khúc dương cụ đã nhập vào tiểu cung thần thánh thì bất cứ trinh nữ nào cũng biến ngay thành nô nữ dục tình của nam nhân. Đó cũng là một cách người ta thể hiện sự sở hữu trong tình yêu.
Lúc này Tuyết Liên khác hẳn thường ngày, cặp mắt nàng rực rỡ hơn trước. Nàng đã cam tâm hầu hạ chìu chuộng một nam nhân mà nàng hằng tơ tưởng.
– Để tiện tiếp mớm rượu cho chàng.
Vừa nói Tuyết Liên vừa dựa vào Diên Thụy rồi áp miệng vào miệng tình lang. Mùi xạ hương nồng nồng từ cơ thể nàng phả xông vào mũi Diên Thụy, gã đã uống cạn chén rượu của Tuyết Liên.
– Chàng có thích tiện thiếp không, Tuyết Liên có hợp nhãn chàng không?
Diên Thụy mỉm cười: – Nếu ta không thích nàng thì ta đào đâu ra dũng khí để nửa đêm đột nhập vào Tướng phủ này chứ.
– Hẳn có nhiều nữ nhân đắm chết vì sự gan dạ của chàng phải không? – Tuyết Liên nhỏ nhẹ hỏi.
– Thế nàng có chết vì lòng can đảm của ta không? – Lúc này phong độ của một đại đạo hái hoa Diên Thụy đã hiện nguyên hình, hắn trâng tráo đến mức trở nên bình thường mất rồi.
– Tuyết Liên đang say đắm chàng đó.

Vừa nói Tuyết Liên vừa hơi ưỡn ngực như muốn bàn tay của Diên Thụy bóp chặt hơn nữa hai quả diệm sơn của mình.
– Chàng đã có thê tử chưa?
Một cái lắc đầu rất dĩ nhiên đã được thực hiện của Diên Thụy: – Ừm, người như ta mà có cô gái nào dòm ngó đến chứ. Vả lại ta suốt ngày tập luyện võ công chẩn bị chinh chiến nên cũng chẳng mấy khi ra ngoài gặp người lạ.
Quái lạ! những lời như vậy được thốt ra từ cái miệng một công tử rất mực lịch lãm hào hoa Diên Thụy mà cũng có nữ nhân tin, quả thật ngườI ta bị mù khi yêu – không phải là câu nói sáo!
– Tuyết Liên tự nguyện hầu hạ… chàng suốt đời… chàng có nhận không?
Câu nói của tuyết Liên bắt đầu hụt hẫng, ngắt quãng; nguyên nhân xuất phát từ cái bàn tay phải đang đẫm ướt của Diên Thụy chà xát không ngưng quanh âm hộ cô gái trẻ. Chỉ có điều Tuyết Liên không hiểu là cái thứ nước quỷ quái kia chảy ra từ bàn tay của Diên Thụy hay còn từ nơi nào khác…

Ngọc Đào thả chân xuống tràng kỹ, nàng nhìn lại tấm thân đẫy đà của Hà Công mà lắc đầu: nhễ nhại mỡ màng với đầy những nếp nhăn do thời gian tàn phá. Trong việc ái ân Hà Công chưa hề bao giờ tỏ ra là một tay cự phách – nếu không nói đến đã đôi phen ngã ngựa giữa đường, tuy nhiên để bù lại, hắn có khả năng giải tỏa được mọi lo lắng ưu phiền của nữ nhân bằng thái độ lắng nghe vô cùng chăm chú của mình. Với vẻ mặt luôn cởi mở và tươi tắn, hắn có thể nghe được mọi câu chuyện của Ngọc Đào, từ việc đi vấp hòn đá ở cửa nhà con quan Ngự sử đến chuyện Thái tể phu nhân có tật ghiền cờ bạc.

Nàng vừa nhỏm lên khỏi tràng kỹ thì Hà Công trở mình nghiêng qua, tay hắn vòng quanh lấy eo Ngọc Ðào. Hắn mở mắt nhìn

nhìn Ngọc Ðào:
– Nàng định đi đâu?
Ngọc Ðào bối rối vì không tìm được câu trả lời. Nàng gượng cười nói:
– Ngọc Ðào không muốn đánh thức tướng công… Bởi thấy tướng công ngủ ngon giấc.
Ðến lúc này thì Hà Công đã ngồi hẳn dậy: – Có nàng thì ta mới ngủ ngon giấc được đó.
Hà Công vừa nói vừa dựa hẳn đầu vào giữa hai đùi Ngọc Ðào, tay hắn bắt đầu qườ quạng lên phía trên: – Cho nên nếu nàng rời tràng kỷ thì ta đành phải thức giấc thôi, trong khi ta lại muốn tiếp tục ngủ nữa mới chết chớ.
Nhẹ nhàng đưa tay vuốt dọc cái bụng trống chầu của Hà Công, Ngọc Ðào cúi xuống hôn nhẹ lên rún hắn:
– Tướng công hao hơi tổn lực quá nhiều rồi đó, đừng nên quá rán sức mà có ngày ngã bệnh.
– Có mệt nhọc gì đâu. Gần gũi được một nương tử xinh đẹp như nàng thì làm sao ta cầm lòng được, phải chi ta trẻ thêm được vài tuổi nữa thì hay biết mấy!

Hà Công lại chồm hẳn lên người Ngọc Ðào đang còn trần như nhộng, hắn lại tiếp tục trút lên người nàng một cơn mưa tình mới, ào ạt đến rồi cuồng nhiệt lên mà không một dấu hiệu báo trước.
Hự… hự… pạch… pạch… pạch… Cái kiểu làm tình nặng nề của Hà Công đã có lần làm Ngọc Đào cười phá lên, hắn có mệt nhọc khi lê tấm thân bồ tượng trèo lên bụng nàng, hắn ì ạch cả trong những động tác cởi áo tụt quần song khi hắn thúc cái của nợ mập mạp của mình vào được trong người nàng thì hắn thành một Hà Công khác hẳn: nhanh nhẹn như sóc sàng, giựt, đẩy, đưa, bốc, hốt… khiến Ngọc Đào cả người cứ cuống lên.
Cú nhấp cuối cùng như hút hết sức lực của Hà Công, vừa hẩy xuống là hắn nằm bệt luôn trên người Ngọc Ðào. Cái miệng hắn ngoác ra đớp lấy không khí, mặt mày xanh lét không còn chút sinh khí, mặc kệ những thứ nhớt nhầy nhụa hắn vừa trút ra giữa hai đùi Ngọc Ðào.

Người đàn bà thở hắt ra một tiếng, khẽ đẩy Hà Công sang một bên rồi lại thả chân xuống tràng kỹ, không quên điểm một nụ cười nhìn Hà Công:
– Tướng công mệt rồi ư?
Hà Công hổn hễn đáp: – Mới mệt chút chút à, hổng có sao đâu.
– Tướng công có muốn làm tiếp nửa không?
Hà Công ngáp một cái muốn sái cả quai hàm: – Muốn lắm chớ, ta chỉ sợ nàng mệt quá thôi.
– Thiếp muốn ra ngoài hít thở khí trời một chút, khoảng gần trưa thiếp sẽ quay về ngay.
Hà Công lúc lắc bàn tay ra kiểu rất dễ chịu: – Nàng cứ đi chơi cho thoải mái đi… đến tối về cũng được, hổng có sao đâu. Khi ra nhớ khép cửa cho ta là được rồi.
Ngọc Ðào có vẻ đắc ý khi quay lưng đi ra khỏi biệt phòng của Hà Công, tay phú ông mới phất của kinh đô An Ấp nước Ngụy đã lọt tõm trong vòng tay ma thuật của nàng, từ đây chị em nàng tha hồ mà thụ hưởng giàu sang phú quý. Rất tiếc là ngay lúc ấy, nếu quay lại biệt phòng của Hà Công, chắc Ngọc Ðào sẽ khóc thét lên vì kinh ngạc và ghen tức: vẫn cái dáng đẫy đà mập mạp ấy, Hà Công lúc này đang cắp trong nách một thiếu nữ trẻ hơn nàng nhiều – người đó là Ngọc Huệ – cô em gái út của Ngọc Ðào. Cái vẻ chậm chạp đầy mệt nhọc trước đó nửa giờ biến đâu mất tiêu, Hà Công với vẻ mặt hơn hớn đang kể câu chuyện gì đó làm Ngọc Huệ cười như nắc nẻ. Toàn thân Ngọc Huệ như không xương, tựa hẳn vào ngườI Hà Công, phô ra những đường cong lồ lộ sức sống mà phú ông Hà Công đã hơn một lần ra tay khám phá.

Hà Công là ai vậy? Thành An Ấp ai mà không biết hắn là thương gia trẻ, đoàn thương thuyền của hắm rong ruổi khắp bắc nam, mua chỗ nay bán chỗ kia bao vật phẩm lạ. Tuy nhiên mặt hàng nổi tiếng khắp kinh thành của hắn là nữ trang và mỹ phẩm, bao đàn bà con gái kinh thành này đều nhất mực công nhận. Kim lượng hắn vung ra làm tối mắt người Ngụy quốc, không ai để ý hắn vốn từ đâu đến, đến để làm gì sao lại biết tỏ tường mọI chuyện trong cung đình Ngụy Huệ Vương…

Trong quán rượu ngoại thành An Ấp, Hà Công đang ngồi cụng chén với tay chủ quán rất tương đắc. Mặt hai người đỏ gay, chốc chốc lại thì thầm đôi câu gì đó rồi rung đùi cười ha hả. Thoạt trông ai mà không biết những câu chuyện mất nết của bọn đàn ông thì thầm khi uống rượu, chỉ có điều ai mà để ý một chút thì sẽ thấy mắt họ vẫn sáng quắc mặc dù giọng nói của họ có vẻ lè nhè. Người ta sẽ phải giật mình nếu nghe được câu chuyện của họ, Hà Công giàu sang nhất phương mà lại tỏ ra rụt rè khi nghe cái lão chủ quán rượu hom hem hỏi chuyện:
– Việc ta giao cho ngươi đã tiến hành đến đâu rồi?
– Bẩm Ðội trưởng, hạ quan đã thực hiện gần xong. Bàng Thông, cháu trai quan Bàng nguyên soái quân sư nước Ngụy hôm qua bị cảm sốt, người thiếp thứ năm và em gái cô ta đêm nay sẽ được triệu vào tướng phủ. Quan Đô úy họ Khương tuần trước đánh bạc bị thua hết 100 lạng vàng, Ngọc Huệ đã cho hắn mượn hẹn trong 1 tháng sẽ trả…
– Như vậy là tốt, công việc của một thành viên Nam Hoa Ðiệp báo thường phải dụng nhiều đến dương cụ, lúc cần thì đem ra chớ đừng hoang phí mà hại sức nhé!
– Hạ quan luôn ghi nhớ điều ấy.
– Tất nhiên ngươi vẫn nắm vững thuật luyện dương đan chứ?
– Nhờ sự chỉ bảo tận tình của quý sư phụ, hạ quan vẫn còn nhớ ạ. Việc hút dịch tủy của nữ nhân để bồi bổ dương khí, hạ quan cũng thường xuyên thực hiện.
– Người rán cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, Tống hầu không bao giờ quên công lao chúng ta. Triều Chu An Vương đang suy yếu, các nước Ngô, Việt, Tề, Ngụy đã tiếm hiệu xưng vương. Chúa công ta vì sao mãi chịu tước Hầu, các ngươi hơn ai hết là những người hiểu rõ nỗi đau lòng đó!
Đó là chuyện xảy ra vào năm thứ 24 đời Chu An Vương, năm thứ 2 đời Tề Uy Vương.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.