VN88 VN88

Đọc truyện dâm chốn hoang lạc 18+

***

Sơn tiếp tục ngồi nhâm nhi ly trà đã nguội lạnh, cho tới lúc Hương đã thay xong đồ và tiếng cửa chính khép lại sau lưng Nàng. Một niềm cô đơn ập đến với Sơn. Cảm giác của nó có lẽ giống như một gã ăn mày rách rưới đang nhiên được một tay phú ông ngông cuồng nào đó cho hưởng một đêm Lễ hội giàu sang rồi sáng mai lại vứt trở lại lề đường bẩn thỉu.

Vâng mới đêm qua thôi, nó tưởng như thành công của nó còn hơn cả thành tựu của nhân loại chinh phục vũ trụ. Còn giờ đây gã là một kẻ vô đạo đức mà nhân loại ai cũng có quyền dè bỉu chê bai. Loài người nên án Gã ư? Ai có thể tự nhận mình là kẻ trong sạch để kết tội người khác? Hơn nữa cuộc sống của gã quan trọng là bản thân và người thân của gã. Mặc kệ Nhân Loại! hắn tự tuyên bố.

Ờ thế còn người thân? Ba của Sơn? đúng là Sơn có lỗi với Ông, nhưng mà nói rành mạch ra thì cũng không hoàn toàn. Giả sử như đêm qua Sơn đã ngủ với một người đàn bà khác thì dĩ nhiên nó chẳng mắc tội gì với Ông. Cũng như Má nó đêm qua có qua đêm với một người đàn Ông khác thì Sơn cũng chẳng có lỗi gì với Ông. Cái phần lỗi chính là ở chỗ cái người đàn bà đêm qua mây mưa cuồng loạn với hắn lại là vợ của Ông – tức là Vợ Ông ngoại tình với hắn… Cái gì dẫn đến việc vợ Ông ngoại tình?… Ông hoàn toàn vô tội hay sao… quanh quẩn tự bào chữa mãi cũng không giảm nỗi bức bối trong lòng.

VN88

Viết một bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.