Thi thoảng có chuyện gì tôi là người hứng chịu sự chì chiết, khinh bỉ từ mẹ vợ và những lời bàn tán xì xào từ anh em nhà vợ, vì đây là mảnh đất bố mẹ cô ấy cho. Bố mẹ vợ đi đâu cũng kể cho con rể đất, tôi ốm đau nghỉ việc vào miền Nam sống, bà vào nguyền rủa tôi.
Sau gần 4 năm tôi ở miền Nam về, thấy ông bà chuyển đến nhà tôi ở mà không nói một lời. Tôi về mẹ vợ đuổi ra khỏi nhà, nhà ông bà con trai ông bà ở. Mỗi khi có ai đến chơi, bố mẹ vợ lại kể việc cho chúng tôi đất để xây nhà.
Nghe thế người ta lại trầm trồ, ông bà thương con gái quá, chia cả đất cát cho dựng nhà cửa thì còn gì bằng. Rồi họ nhắc nhở tôi, con rể phải sống sao cho phải với bố mẹ vợ. Không chỉ có vậy, nhà tôi xây lên mang tiếng là hai nhà tách biệt nhưng vẫn trên mảnh đất ấy, chỉ vài ba bước chân là đến nơi, vì thế mặc dù không ở rể nhưng tôi cũng gần như thế, nhà có việc gì tôi phải lăn vào làm.
Vợ chồng động to tiếng một tí đã đến tai ông bà ngoại, họ lại kéo nhau xuống “chấn chỉnh” tôi phải sống như thế này thế kia. Trong khi đâu phải cái gì tôi cũng sai, có khi họ sai nhưng cũng cho là đúng, tốt hết.
Tôi là con rể mà con rể cũng là con người, vậy mà tôi có cảm giác gia đình vợ không nghĩ như vậy. Họ chẳng biết thế nào là đúng, là công bằng, họ bất chấp tất cả, chỉ nghỉ đến cái tôi của họ. Gia đình vợ sống áp đặt gia trưởng phong kiến, mỗi khi gặp mẹ vợ là tôi bị khủng bố tinh thần, mà tôi có làm gì đâu, đụng chuyện gì trong gia đình là bà chửi bới, đập phá và nguyền rủa mọi người.

