Mời các bạn đọc tâm sự cuộc sống nụ cười bị đánh cắp từ khi tôi sinh ra hay nhất tại 18Truyen.com về tâm sự cuộc sống.
22 tuổi tôi chưa có mảnh tình vắt vai. Tôi thèm khát những lời yêu thương ngọt ngào, một bờ vai để dựa, những lời tỏ tình như những đứa bạn cùng tuổi được trải qua. Tình yêu hầu như ai cũng có, sao đối với tôi lại khó khăn quá chừng.
Tôi sinh ra ở một vùng quê nghèo miền Trung, trong gia đình đông anh em. Các anh chị lớn hơn tôi nhiều tuổi, yêu thương lắm nhưng tôi luôn luôn cảm thấy không tự tin, cô đơn. Từ khi sinh ra tôi đã bị tật, mẹ sinh tôi khi lớn tuổi, bị cảm cúm lúc mang bầu, cuối cùng tôi bị hở hàm ếch cả trong và ngoài. Khi mới hơn một tuổi tôi được đi mổ ngoài, bên trong vẫn còn đó, tôi nói ngọng. Lúc nhỏ tôi hay bị mấy đứa trong làng trêu chọc, mỗi lúc như vậy chẳng biết làm gì, nếu nói lại càng bị chọc vì nói không rõ. Chẳng biết từ bao giờ tôi ngại nói với người lạ, bởi lẽ luôn sợ người ta không hiểu.
Nói chung tôi cũng có nhiều người bạn tốt dù trong lòng luôn cảm thấy tự ti. Tôi học giỏi, thích nói chuyện mà lại bị như vậy. Đi học tôi muốn phát biểu lắm mà lại ngại những ánh mắt cười phá lên khi có cái gì đó phát âm không rõ. Nhiều lúc tôi luôn hỏi tại sao ông trời lại chọn tôi, một người thích nói lại không được nói. Nỗi niềm đó tôi chẳng biết chia sẻ với ai, bởi nếu nói ra bố mẹ, anh chị hay bạn bè sẽ buồn.
Tâm sự nụ cười bị đánh cắp từ khi tôi sinh ra
Tôi đỗ đại học Bách khoa thành phố Hồ Chí Minh, ngành kỹ sư hóa học. Thật sự nếu không có gì chắc tôi sẽ chọn giáo viên hay kinh tế vì rất thích nói chuyện. Vào đây vừa xa nhà, bất đồng ngôn ngữ giữa quê và thành phố, với lại tôi bị ngọng nữa, mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Tôi thu mình, ít nói với người lạ. Tôi hay buồn, không biết tâm sự cùng ai. Nhiều lúc gọi về nhà buồn quá tôi hay cáu gắt với ba mẹ, nhưng không nói rõ vấn đề mình đang gặp phải.


