Em nói yêu tôi rất nhiều và có lẽ vì tôi chưa va vấp nên cũng thấy hơi bối rối khi em nói vậy vì chúng tôi chỉ mới quen nhau chưa được một tháng. Hai đứa đi quá giới hạn sau hơn một tháng quen nhau. Làm chuyện ấy, em nói không còn trong trắng, bị người yêu trước lợi dụng lúc em say và ngay ngày hôm sau em đã chia tay người ấy. Em khóc, bảo buồn rất nhiều vì đã làm chuyện đó trước khi cưới. Em hỏi tôi có cho rằng em là người dễ dãi không và tôi có yêu em nữa không khi biết điều đó? Thực sự tôi thoáng buồn nhưng cũng chẳng biết là do cảm xúc lúc ấy, hay do tôi không nghĩ rằng sẽ bị ám ảnh vì điều đó như bây giờ nên an ủi em rằng không quan trọng lắm, yêu em chứ không phải quá khứ của em.
Từ đó đến nay tôi chưa bao giờ hỏi em thêm gì về chuyện đó nữa, biết có thể sẽ làm em tổn thương nhiều hơn nếu gợi lại. Nhưng ngay lúc này tôi thấy những gì đã nói với em khi đó là giả dối, cố gắng học cách quên và tha thứ nhưng chẳng hiểu sao điều đó cứ ám ảnh. Tệ hơn tôi cho rằng những gì em nói là giả dối, sự thật không đơn giản như vậy. Hàng ngày đọc những bài báo về sự lừa dối, phản bội trong tình yêu tôi lại càng suy nghĩ về con người của em. Những lúc hai đứa giận nhau hoặc khi một mình tôi lại nghĩ về chuyện đó.

