Anh nói đã nhận ra sai lầm, hối hận và luôn cảm thấy có lỗi với tôi. Vợ chồng ở xa nên anh không dám nói gì nhưng giờ đã xong công việc, anh xấu hổ khi đối diện với tôi, không thể lừa dối được nên thú nhận tất cả, mong tôi tha thứ. Có nằm mơ tôi cũng không thể nghĩ có ngày hôm nay, mọi thứ như sụp đổ.
Tôi từng tự hào về gia đình, về chồng, chúng tôi rất cố gắng để vun đắp cho hạnh phúc gia đình được như ngày hôm nay, vậy mà giờ đây tôi thấy mình mất hết, không còn ước mơ, hy vọng, không còn mục đích sống nữa. Tôi thực sự chỉ muốn chia tay ngay người chồng phụ bạc, phản bội lại mẹ con tôi, nhưng nhìn các con thấy xót xa lắm.
Tôi biết anh có lỗi với tôi nhưng với các con, anh luôn là người cha tốt, không ai có thể tốt hơn anh. Tôi không thể sống ích kỷ để các con phải chịu thiệt thòi, đứa có bố lại thiếu mẹ. Nhìn thấy vẻ tội nghiệp, ăn năn hối hận của chồng, tôi cũng muốn tha thứ nhưng bản thân cố chấp, ích kỷ, không thể quên được. Nếu tiếp tục tôi sẽ dằn vặt chồng, tự làm khổ mình và các con.
Lòng tự trọng bị tổn thương, niềm tin bị đánh cắp, tôi trải qua đủ mọi cảm giác, bất ngờ, tức giận, nhục nhã, thất vọng và giờ là đau đớn, mỗi ngày nỗi đau gặm nhấm trái tim. Tôi hận chồng đã không đủ bản lĩnh, vì cái phù phiếm mà đánh đổi hạnh phúc gia đình gần 10 năm gìn giữ. Tôi không biết phải làm gì, tha thứ cho chồng hay giải thoát, thực sự không biết nữa. Mong các ban hãy tư vấn cho tôi, xin cảm ơn.
(Tâm sự cuộc sống 18Truyen.com)

