Khi con ra đời, vợ chồng chúng tôi được ba mẹ chồng cho ra riêng, ông bà là người rất tốt nên tôi cũng được an ủi phần nào, tôi nghĩ ra riêng mọi chuyện sẽ ổn. Chồng tôi rất gia trưởng, việc gì cũng muốn tôi làm theo, nếu không anh chửi tôi thậm tệ, xúc phạm nặng nề. Lúc nào anh cũng nhắc chuyện quá khứ của tôi, tôi biết mình sai là nhắn tin với người yêu cũ khi đã có chồng nhưng thật sự giữa chúng tôi không làm gì trái đạo lý.
Trong thời gian sống anh luôn tìm cách trả thù tôi. Thời gian có thai là lúc tôi sợ nhất, buồn nhất, khóc nhiều nhất, bị suy nhược cơ thể. Có lúc 11h đêm, đi tìm chồng thì anh đang vui vẻ với mấy con bé cắt tóc nam. Tôi nghĩ sống trên đời nếu tha thứ cho nhau được thì tha thứ, chồng tôi vì chuyện nhắn tin đã làm tôi đau khổ nhiều gấp mấy lần như vậy, anh vẫn chưa thấy đủ.
Gần đây, vì thấy mâu thuẫn vợ chồng cứ tiếp tục, tôi chán nản, chồng còn nói thẳng, nếu tôi không nghỉ việc thì sau này anh ngoại tình ráng chịu. Những gì anh cư xử, xúc phạm, đánh đập tôi chưa đủ hay sao mà còn muốn tôi phải khổ nữa. Chuyện việc làm, anh luôn ép tôi nghỉ, hôm nào đi chơi ai nói gì về công việc của tôi, chẳng hạn như vợ ngốc, ở nhà làm bà chủ không thích, mà đi làm nhân viên cho người ta; hoặc vợ đi làm gặp bồ cũ vậy mà cũng để cô ta đi làm. Chỉ cần vậy là về nhà tôi bị xúc phạm, cắn răng chịu đựng vẫn bị đánh. Tôi luôn sống trong tâm trạng mệt mỏi và lo sợ, không biết lúc nào chồng vui, lúc nào buồn, việc gì dù tôi đã cố gắng làm tốt, anh đều chê và nói với mẹ chồng, việc nhỏ cũng thành lỗi lớn.

