Đọc thơ của ông tôi thấy thường lắm, như cái sân con gà thôi. Ông đã gửi thơ tham gia rất nhiều cuộc thi, nhưng toàn bị loại ở vòng đầu. Tuy vậy, các em vẫn thích thơ ông. Hết em nọ đến em kia, từ em ít tuổi đến em nhiều tuổi đều like hăng hái và comment cho ông những lời khen ngợi có cánh, làm ông lúc nào cũng như đang bay. Cả ngày, ông chỉ nhí nháy vào Facebook, hết comment tán tỉnh, lại chờ like. Chỉ đến khi đi ngủ ông mới thôi.
Nửa tháng, ông lại đi nhuộm chân tóc một lần. Vài ngày lại kiểm tra cái răng giả. Là quần, là áo, thủ sẵn chai nước hoa trong hộc tủ cơ quan. Mỗi ngày đều uống thuốc, rượu ngâm thuốc hy vọng kéo dài phong độ thời trai trẻ.
Hôm nay, ông vừa đi công tác tỉnh xa về, post quán cafe lên Facebook, có khối “cháu” lao vào, đòi đi cùng “chú”. Nhà ai có con gái thì quan tâm nhé.
Thực ra, tôi viết bài này không phải là tôi sợ mất chồng, mà là vì tôi thấy đây là một hiện tượng trên mạng Facebook. Tôi nghiệm ra rằng có nhiều người cũng giống hệt như chồng tôi, 50-60 tuổi, thậm chí hơn nữa, đều tán gái bằng thơ như vậy, mà lại có rất nhiều các em gái theo. Và tất cả những ông già đó đều rất trăng hoa, rất kinh nghiệm, rất thủ đoạn, và rất tinh ranh…
Tất cả những người đàn ông đó khi lên mạng đều tưởng rằng họ đang làm vua của một nước, làm chúa tể của Facebook, vì có quá nhiều cung tần mỹ nữ xung quanh. Chồng tôi cũng nói với bạn bè trong lúc trà dư tửu hậu về điều này. Và những người đàn ông tôi quen cũng có những trạng thái hưng cảm như vậy.