Anh không bao giờ giúp được tôi cái gì, những lúc đấy anh lại đi ở với người phụ nữ hơn 13 tuổi. Đến khi tôi biết, anh mang quần áo đến ở hẳn với phụ nữ nữ đó, bỏ mặc mẹ con tôi muốn làm sao thì làm. Những lúc con ốm nằm bệnh viện, gọi điện thoại anh cũng không về, không quan tâm. Anh theo người phụ nữ đó vì tiền, đến khi sống chung, người ta coi anh như người giữ nhà, bị quản lý. Anh bị chị ta coi như nô lệ. Tôi biết anh ở với chị ta rất khổ nhưng tôi kệ. Bây giờ con tôi được gần 6 tuổi, anh về quỳ xuống chân tôi xin được tha thứ. Tôi rất căm hận anh nhưng lại nghĩ thương con từ nhỏ chưa được gọi bố câu nào.
Các bạn cho tôi một lời khuyên. Tôi có nên tha thứ cho chồng quay về cho con có bố không?
(Tâm sự cuôc sống 18Truyen.com)
Trang: 1 2

