Từng câu chị nói như những nhát dao đâm vào tim tôi: “Chị nói thật chị cũng không tốt đến mức mang tiền cho loại như em. Nếu là máu mủ của chồng chị, chị sẽ cho em tiền. Em hoặc bạn em qua nhà chị mà lấy tiền. Chị không chuyển khoản đâu”. Anh làm ngơ trước những đôi co cãi vã của tôi và chị. Anh để mặc chị giải quyết mọi chuyện. Tàn nhẫn và lạnh lùng.
Chắc anh không muốn chị hiểu nhầm thêm về sự ăn năn hối lỗi của anh, anh không muốn làm chị đau nữa. Còn tôi, ai sẽ thương tôi đây? Tôi không biết mình có đủ nghị lực và niềm tin để đi tiếp quãng đường đầy chông gai phía trước. Vì cuộc sống của tôi cũng khá khó khăn, tôi chật vật mưu sinh để lo trang trải cuộc sống cho hai mẹ con. Nếu không nhờ gia đình bao bọc chắc tôi không thể sống nổi đến ngày hôm nay. Tôi phải làm gì đây?
(Tâm sự cuộc sống 18Truyen.com)