Tôi căm hận người đàn ông tôi từng yêu hết lòng hơn một năm qua lại đối xử với tôi tàn nhẫn như thế. Anh quay lưng bỏ mặc tôi xoay sở với cái thai đang từng ngày lớn lên. Anh cũng không gặp tôi dù bất cứ lý do gì, cũng không quan tâm tới tôi đã sống chết ra sao, cùng không biết tôi sống thế nào với công việc bấp bênh, đồng lương ít ỏi. Anh quá nhẫn tâm.
Thời gian trôi đi, tôi vật vã với cả nỗi đau tâm hồn và nỗi đau thể xác. Đã hơn một lần tôi kết liễu cuộc đời mình để bỏ đi hết những niềm đau. Rồi tình cờ vợ anh biết tôi có thai với anh, chị yêu cầu tôi bỏ thai. Làm sao tôi có thể làm được điều ấy khi cái thai đã hơn 6 tháng. Không hiểu sao chị sẵn sàng tha thứ cho anh tội ngoại tình và có con riêng. Cuộc sống của họ chẳng có gì xáo trộn, còn tôi cay đắng, bẽ bàng với cuộc đời dang dở.
Gạt nước mắt bước đi, tôi sinh được thằng bé đáng yêu mà không có bất kỳ sự quan tâm hỏi han nào của anh. Con đã trở thành hơi thở không thế thiếu của tôi. Nhìn con thơ đáng yêu vui đùa không được một lần gọi tiếng “ba” khiến tim tôi đau nhói. Tôi biết cuộc đời mình lầm lỡ quá rồi. Thời gian vừa qua con bị ốm phải nhập viện, do quá khó khăn, một phần cũng bởi tôi đã nhờ quá nhiều sự giúp đỡ từ phía gia đình nên tôi đã nhắn tin nhờ anh giúp tôi tiền để lo cho con. Anh đưa tin nhắn cho vợ anh đọc. Để mặc chị giải quyết với tôi.